Để duy
trì nòi giống và bưng bít chuyện Tuấn không thể có con, cả gia đình bắt Loan
phải thụ tinh bằng tinh trùng của bố chồng.
Lấy nhau hơn một năm, Tuấn
và Loan không “kế hoạch” mà mãi vẫn chẳng có em bé. Bên nhà chồng tỏ ra sốt
ruột vì Tuấn là con trai độc trong nhà, chị gái đã lập gia thất. Mẹ chồng nhiều
lần “mát mẻ” cho rằng lỗi là do Loan “không hoa, không quả”. Chịu không được,
Loan bèn đòi chồng cùng đến bệnh viện khám. Kết quả, Loan hoàn toàn khỏe mạnh
bình thường. Còn Tuấn thì bác sĩ đưa một tờ giấy và hướng dẫn hai vợ chồng
xuống phòng tư vấn.
Cầm
tờ giấy có ghi kết luận “Không có tinh trùng” trên tay mà cả Tuấn và Loan đều
lặng người nhìn nhau không nói lên lời. Mãi lúc sau, Loan mới trấn tĩnh hỏi
chồng: “Thế này là sao hả anh?”. Tuấn cũng chưa hết bàng hoàng, thẫn thờ nói:
“Anh không biết, không hiểu tại sao lại thế này. Liệu họ có nhầm lẫn gì
không?”. Hai vợ chồng dắt díu nhau xuống phòng tư vấn. Bác sĩ giải thích:
“Chúng tôi đã tiến hành đủ các xét nghiệm, cố gắng tìm chỉ một con tinh trùng
trong người anh mà không thành công”. “Giờ vợ chồng em muốn có con thì phải làm
sao hả bác sĩ?”, Loan van nài. “Giờ nếu anh chị muốn có con thì chỉ còn cách
dùng tinh trùng của người khác. Có thể xin của anh em họ hàng hoặc nhờ đến sự
hỗ trợ của ngân hàng tinh trùng”, vị bác sĩ đáp.
Tối đó, trong lúc Loan rửa
bát, Tuấn bàn bạc với bố mẹ trên nhà. Khi Loan xong xuôi mọi việc, Tuấn gọi vợ
lên phòng thông báo: “Anh và bố mẹ đã thảo luận kỹ càng và quyết định sẽ lấy
tinh trùng của bố”. Loan ngỡ ngàng trước những gì chồng nói, buột miệng phản
ứng: “Thế tại sao cứ nhất định phải lấy của bố anh?”. “Em buồn cười nhỉ. Phải
lấy của bố anh thì mới duy trì nòi giống cho nhà anh được chứ. Giờ lấy của
người khác thì bằng nhà anh đi nuôi con của người khác à. Các cụ đã dạy rồi:
“Công anh bắt tép nuôi cò, cò ăn cò lớn cò mò lên cây”, chẳng gì bằng máu thịt
nhà mình cả”.
“Không,
ý em là sao không xin của các anh em trong họ nhà anh mà phải lấy của bố anh,
em sợ như thế không hay lắm”, Loan giải thích. “Chuyện anh không có tinh trùng
chẳng hay ho gì nên cả nhà không muốn người ngoài biết chuyện này. Bây giờ một
người trong họ hàng biết là tất cả sẽ biết, như thế anh sẽ giấu mặt đi đâu. Em
cũng phải nghĩ cho anh chứ”. Thấy Loan còn đang hoang mang, Tuấn nói chắc nịch:
“Thôi đã quyết định thế rồi. Em đừng bàn lùi nữa, mệt lắm. Mai anh sẽ đưa bố đi
kiểm tra sức khỏe. Việc của em là phải theo dõi ngày rụng trứng để đến viện bơm
tinh trùng vào”.
Loan
chưa hết bàng hoàng trước những gì chồng nói. Cô xuống nhà lấy nước uống để
trấn tĩnh lại. Đi ngang phòng bố mẹ chồng, Loan nghe thấy mẹ chồng băn khoăn:
“Tôi sợ con Loan nó không đồng ý thì làm thế nào”. Bố chồng thản nhiên đáp:
“Nếu nó không đồng ý thì bắt chúng nó ly dị đi rồi cho thằng Tuấn cưới đứa
khác. Giờ thiên hạ thiếu gì đứa sẵn sàng lao vào. Kiểu gì cũng phải duy trì nòi
giống nhà mình”. Vậy là đã rõ, Loan không thể lui vì nếu không cô sẽ phải ra
khỏi cái nhà này. Mà trong lòng Loan vẫn còn rất yêu và thương chồng, không
muốn rời xa tổ ấm đã bao công xây đắp của mình. Loan đành nhắm mắt thuận theo ý
của gia đình chồng. Hôm sau, Tuấn đưa bố chồng đi kiểm tra và kết quả là tinh
trùng của bố chồng vẫn tốt và có thể dùng được. Cả ba người trong gia đình hoan
hỉ, chỉ một mình Loan vẫn có cảm giác bất an khó hiểu trong lòng.
Thời gian sau đó, Loan để ý thấy bố chồng lén nhìn mình bằng một ánh mắt rất lạ, cứ như xoáy vào người cô. Ban đầu, Loan còn băn khoăn nhưng rồi cô tự trấn an rằng mình đã quá cả nghĩ và cố xua đi những suy luận không hay.
Thời gian sau đó, Loan để ý thấy bố chồng lén nhìn mình bằng một ánh mắt rất lạ, cứ như xoáy vào người cô. Ban đầu, Loan còn băn khoăn nhưng rồi cô tự trấn an rằng mình đã quá cả nghĩ và cố xua đi những suy luận không hay.
Loan
vẫn đều đặn đến bệnh viện siêu âm canh trứng. Cuối cùng cũng đến ngày bác sĩ
thông báo hôm sau trứng sẽ rụng và chỉ định cho Loan đến viện để bơm tinh
trùng. Siêu âm xong, Loan gọi điện báo cho chồng rồi về nhà sớm để tắm rửa
chuẩn bị cho ngày mai. Về đến cổng, Loan thấy mẹ chồng xách làn đi chợ chiều. Ở
nhà chỉ còn bố chồng đang ngồi đọc báo dưới phòng khách. Loan lên gác, đang
thay quần áo thì cửa phòng bật mở. Loan thấy bố chồng bước vào mà không gõ cửa,
Loan lúng túng vơ vội chiếc áo che lên người. Loan cứ nghĩ rằng bố chồng thấy
thế sẽ ngại ngùng mà ra ngoài nhưng thật bất ngờ, ông đi rất nhanh về phía Loan
rồi ôm chầm lấy cô. Ông xiết chặt lấy Loan và hổn hển nói: “Hai bố con mình làm
tự nhiên nhé. Bơm vá làm gì cho mất công tốn tiền mà dễ gì đã thành công bằng
tự nhiên”.
Loan
vội vã lao theo đóng sập cửa, chốt chặt khóa bên trong. Bố chồng vẫn chưa chịu đi,
gõ gõ lên cửa nói với giọng đe dọa: “Bố khuyên con không nên nói chuyện hôm nay
với thằng Tuấn. Nói ra chỉ thiệt cho con thôi vì bố sẽ nói con mồi chài bố.
Chắc chắn nó sẽ tin một ông bố nuôi nó lớn bằng chừng này hơn một người không
ruột thịt gì như con”.Loan hoảng hốt đẩy bố chồng ra, cố kìm cơn giận dữ: “Ông
buông tôi ra. Ông không buông tôi sẽ hét lên đấy”. Ông bố chồng lúc này mới thả
tay ra, ánh mắt vẫn chằm chằm nhìn Loan như thiêu đốt. Loan hét lên: “Ông ra
ngoài đi, ra ngay đi không tôi đập đầu vào tường bây giờ”. Gương mặt bố chồng
cau lại tức tối nhưng rồi những nếp nhăn trên trán lại giãn ra ngay lập tức.
Trước khi bước ra phía cửa, ông ta ném lại Loan một nụ cười: “Con cứng đầu vừa
thôi. Trước sau gì bố với con cũng có con với nhau mà, không cách này thì cách
khác thôi, con dâu ạ”.
Loan
ngồi trong phòng khóc nức nở, tim đập thình thịch chưa hết sợ hãi trước những
gì vừa xảy ra. Thì ra linh tính của Loan đã không nhầm khi cô nhiều lần bắt gặp
ánh mắt khác lạ của bố chồng. Đến lúc Tuấn về, Loan cố tỏ ra bình thường không
để chồng biết chuyện. Đêm đó, Loan gần như thức trắng, đến lúc vừa chợp mắt thì
hình ảnh bố chồng lại hiện ra khiến cô ú ớ tỉnh giấc, mồ hôi vã ra ướt đẫm
người.
Sáng
hôm sau, Loan được chồng và bố chồng hộ tống đến bệnh viện. Trước lúc vào phòng
lấy tinh trùng, bố chồng còn ngoái nhìn Loan bí hiểm khiến Loan lạnh toát sống
lưng. Ý nghĩ phải trốn thoát khỏi hoàn cảnh trớ trêu này khiến Loan nhấp nhổm
không yên. Loan bảo với chồng: “Em khát nước, em muốn đi mua chai nước uống”. “Em
không phải đi đâu cả, nước anh đem đây rồi”, Tuấn vừa nói vừa đưa chai nước
khoáng cho Loan. Thời gian cứ từng giây từng phút trôi đi mà trong lòng Loan
nóng như lửa đốt. Lát nữa bố chồng quay lại thì cơ hội trốn thoát của Loan chắc
chắn là con số 0.
Từ ngày đưa ra “phán
quyết”, bố chồng luôn có cái nhìn là lạ với Loan
Loan lại nghĩ ra được một cớ, vội bảo với chồng: “Anh vào xem bố lấy tinh trùng thế nào?”. “Thôi, cứ để bố tự nhiên”, Tuấn trấn an. “Anh phải vào nhắc bố làm sao lấy được thật nhiều, chất lượng tốt bơm vào mới thành công chứ”, Loan thấy thật ngượng mồm nhưng cố giấu cảm xúc để thuyết phục chồng. Trước sự thúc giục của Loan, Tuấn miễn cưỡng đứng dậy đi về phía phòng vệ sinh.
Loan lại nghĩ ra được một cớ, vội bảo với chồng: “Anh vào xem bố lấy tinh trùng thế nào?”. “Thôi, cứ để bố tự nhiên”, Tuấn trấn an. “Anh phải vào nhắc bố làm sao lấy được thật nhiều, chất lượng tốt bơm vào mới thành công chứ”, Loan thấy thật ngượng mồm nhưng cố giấu cảm xúc để thuyết phục chồng. Trước sự thúc giục của Loan, Tuấn miễn cưỡng đứng dậy đi về phía phòng vệ sinh.
Loan
chỉ chờ chồng vừa đi khuất, vội hòa lẫn vào đám người lao như bay xuống cầu
thang. Cô trông thấy một chiếc taxi đậu ngay ở sân đang mở sẵn cửa, chắc của
người nhà nào đó gọi vào để đón sản phụ về. Loan lao vào trong, đóng sập cửa và
nói giọng khẩn thiết: “Anh taxi ơi, xin anh chạy ngay đi cho em với. Em xin
anh, có người đang đuổi theo em. Em chết mất”. Người lái taxi nhíu mày ngạc
nhiên trước những gì Loan nói nhưng rồi cũng tặc lưỡi lái xe đi. Người lái taxi
phải lách một đám bệnh nhân ở trước cổng rồi lao vút ra đường. Đến lúc này,
Loan mới thở phào nhẹ nhõm. Ngoái lại đằng sau, Loan thấy Tuấn và bố chồng đang
chạy xuống tìm mình.
Nguồn: Báo Mới 24

