Người đàn bà gầy gộc, kéo theo chiếc xe nôi tự chế có mái che làm
bằng bìa các-tông để đi bán vé số. Trong chiếc xe ấy, một thiên thần chỉ vừa
mới 3 tháng tuổi. Ở nhà chờ bà vẫn còn 3 đứa cháu nheo nhóc nữa. Bố mẹ chúng đã
bỏ đi từ lâu...
Bé gái nằm trong chiếc nôi tự chế ấy là Nguyễn Thanh Thảo, bé chỉ
mới 3 tháng tuổi nhưng vì cha mẹ đã bỏ đi để bé lại cùng người bà già yếu, nên
mỗi ngày bé phải theo bà ngoại rong ruổi khắp mọi nẻo đường ở thành phố Tân An,
Long An để bán vé số.
Bà ngoại của Thảo là bà Nguyễn Thị Lệ, năm nay đã 65 tuổi nhưng
phải một mình nuôi đến 4 đứa cháu ngoại. 4 đứa trẻ đều là con của chị Lê Thị
Cẩm Nhung, 27 tuổi, là con gái út của bà Lệ. Bà kể, chị Nhung lận đận tình
duyên, lấy chồng từ năm 18 tuổi nhưng chưa đầy một năm thì vợ chồng cãi vã rồi
ly dị. Mặc cho lúc ấy chị Nhung đang mang bầu đứa con trai đầu lòng, chị vẫn
quen thêm một người đàn ông khác quê tận Hậu Giang, rồi hạ sinh con trai đầu
lòng nhưng được 1 tháng thì chị giao lại cho bà Lệ nuôi, phần chị thì bỏ về Hậu
Giang theo người đàn ông ấy.
Người bà tội nghiệp một thân nuôi cháu trai còn khát sữa mẹ, bà
đặt tên cháu là Nguyễn Thanh Tâm, nay Tâm đã được 7 tuổi.
Bà Lệ nhớ lại những ngày đầu gian khổ: "Tôi khóc rất
nhiều, một tay ẵm thằng Tâm, một tay cầm xấp vé số đi rao bán, bán không đủ,
lại đi nhặt ve chai kiếm sữa cho cháu. Vậy mà cũng nuôi được nó lớn chừng
này".
Con gái của bà sau khi bỏ đứa con mới sinh thì hai vợ chồng cũng
quay về ở với bà. Lúc này chị Nhung và người chồng mới có với nhau 3 đứa con
(hai con trai sau và bé Thảo). Nhưng người chồng mới lại sa vào nhậu nhẹt, cờ
bạc, không chăm lo cho gia đình, khiến mâu thuẫn trở nên gay gắt. Rồi chị Nhung
lại một lần nữa li dị chồng và... bỏ con lại cho mẹ để đi tìm tình mới.
"Nó bỏ hết mấy đứa con lại cho tôi, nói nhờ chăm sóc giùm rồi
một thời gian nó quay lại. Đến nay cũng đã hơn hai tháng, tôi không thấy tăm
hơi vợ chồng nó đâu hết. Bây giờ tôi chỉ biết gắng gượng nuôi 4 đứa nhỏ lớn
khôn. Ngày nào tôi với bé Tâm cũng đi bán vé số, hai bà cháu kéo theo bé Thảo
cùng đi để tiện chăm sóc, còn hai cháu trai thì để ở phòng trọ", bà Lệ
nói.
Thấy hoàn cảnh đáng thuơng của bà Lệ và 4 cháu nhỏ, nhiều người
dân thành phố Tân An cũng đến giúp đỡ bằng cách mua vé số, cho tiền, cho gạo,
sữa... "Một tháng qua có một người cho tôi bữa sáng miễn phí để có
sức đi bán, nhưng giờ tôi cũng không dám nhận vì ngại lắm. Thông thuờng tôi
không ăn trưa, chỉ ăn sáng và tối, để dành tiền cơm nước lo đủ 3 bữa cho mấy
cháu", bà chia sẻ.
Hiện tại, bà và các cháu thuê một phòng trọ sâu trong hẻm 53
đường Nguyễn Công Trung (Tân An) để sống. Đó là căn chòi nhỏ chưa đến
10m2, được chắp vá bằng những miếng ván, mái tôn. Bên trong lúc nào cũng nóng
hầm hập và chỉ đủ kê vừa một cái nệm cho mấy bà cháu ngả lưng khi đêm
xuống. "Buổi sáng thì nhà không có ai do hai cháu trai thì tôi gửi
chủ nhà trọ trông giúp, tôi đi bán với 2 đứa cháu này đến đêm mới về ngủ",
bà nói.
Bà Hai, 64 tuổi, người đã thuơng tình khi thấy mấy bà cháu sống
chật vật dưới gầm cầu nên kêu về xóm trọ của bà Hai ở. Bà Hai cất một căn nhà
nhỏ đơn sơ, lấy giá thuê chỉ 300 nghìn/ tháng, không tính tiền điện nước để 4
bà cháu có chốn nghỉ ngơi đàng hoàng. Nhiều hôm rảnh, bà Hai cũng xuống bếp nấu
cơm cho bà Lệ và mấy cháu nhỏ ăn.
Bà Lệ đi bán từ sáng cùng với
bé Tâm và bé Thảo rồi sẽ quay về nhà trọ để ăn cơm, tắm rửa cho cháu Thảo, cho
cháu uống sữa rồi mới tiếp tục đi bán đến tận 11h đêm. Thời